wWw.abc6pro.forumotion.com - Diễn đàn của lớp A6-HV-08-11


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Ở những mùa phai nắng sau cùng

Go down 
Tác giảThông điệp
Yupii
QUÂN HÀM

QUÂN HÀM
avatar

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 16
Tâm trạng :
Thú nuôi :
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0

Bài gửiTiêu đề: Ở những mùa phai nắng sau cùng   Mon Aug 23, 2010 3:50 pm

Bài này hay lắm các bạn ơi, mình hok ngờ đời sinh viên ở trường DT lại tuyệt vời thế này

Ở những mùa phai nắng sau cùng

Tôi thích gọi nơi chốn đã nuôi dưỡng tôi suốt những năm đại học đơn giản là Duy Tân, mà không phải bằng một tên gọi rườm rà nào hết. “Duy Tân”, hai tiếng ấy như lời buộc miệng hơn là một phát ngôn toan tính; vì lẽ, sự thân thiết giữa chúng tôi bây giờ không còn gì đong đếm được nữa…

Ở Duy Tân, niềm vui lớn nhất với tôi là bè bạn.

Bất kì sự sắp đặt nào, dù có ngẫu nhiên hay không, cũng sẽ đẩy người ta vào những hoàn cảnh khác nhau. Và sau những khúc ngoặt đó, con người sẽ phải chịu những tác động khác nhau. Hoàn cảnh, chúng đóng vai trò tối trọng trong việc hình thành nên từng cá thể - nhân cách, lối hành xử, lối suy nghĩ ... Tôi học Duy Tân trọn vẹn những năm đại học, trọn vẹn những mùa đến mùa đi, chỉ để hiểu ra điều đó, chỉ để biết rằng chính cái môi trường như hai bàn tay mềm này đã nhào nặn nên tôi hôm nay. Và, bè bạn thì lúc nào cũng bên cạnh, như những ngón tay thuần thục nhất, uốn nắn, gầy dựng nên tôi.



Ở Duy Tân, niềm vui lớn nhất với tôi là bè bạn

Con người tôi, sau những năm đại học, sau bao nhiêu kì thi miệt mài, đã thay đổi đi nhiều. Để nhận ra sự thật đó, tôi không soi mình trong gương, không soi mình vào những tấm ảnh vô thanh nữa. Tôi soi mình vào bè bạn quen thân…

Mùa hè năm 2009 có lẽ là thời khắc đặc biệt nhất trong đoạn đời sinh viên của tôi. Thời điểm đó, Duy Tân có mở một workshop đặc biệt. (Tôi không biết gọi tên khóa học này ra sao, đành mượn từ workshop) Đoàn sinh viên bốn người trường SPU lặn lội từ Mĩ sang Việt Nam theo học khóa workshop. Bốn con người lần lượt là: Brad Shuel, Rachel Katsur, Kyle Lusk, và trưởng nhóm - Michael Richards. Họ học chung với sinh viên Duy Tân trong một khóa học mà giảng viên cũng là người Mĩ – thầy Levi Davenport. Tôi kém duyên khi không thể theo học khóa Leading Change ấy. Tuy nhiên, sự ngẫu nhiên đã cho tôi gặp họ. Đó là mùa hè tôi dành toàn bộ quĩ thời gian của mình cho những nhà tình thương, nơi bốn con người kia, sau những giờ học, thường lại qua. Tôi làm việc với họ trước hết với tư cách phiên dịch. Và về sau, với tư cách bạn bè. Họ yêu trẻ con. Họ quí từng giây phút hiếm hoi bên những bé trai bé gái đã lớn lên sau giông bão, sau những đổ vỡ gia đình. Từ một góc trời xa lạ, nhờ vào Duy Tân, trong những sáng nồng nực khi ấy, họ đã đến và gặp tôi, dưới căn nhà cấp bốn, mái gạch phủ rêu phủ dầy. Họ hiện lên sinh động trong kí ức tôi qua những trò chơi, những bài giảng tiếng Anh cơ bản, rất ABC. Tôi chia tay những con người đáng mến ấy trong một buổi sớm Đà Nẵng chuẩn bị vào thu. Họ bay vào bầu trời nhiều mây, bỏ lại sau một Đà Nẵng ồn ào thường nhật.



Thảo luận nhóm tại thư viện trường
Chính cái kỉ niệm dễ chịu kia đã làm tình yêu của tôi với Duy Tân thêm phần đầy đặn. Chính ngay nơi này, tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu khuôn mặt như thế, những giọt nước mắt chia tay, và những tình bạn không bị giới hạn bởi ngôn ngữ lẫn khoảng cách. Mùa hè năm đó, tôi đã sống những giây phút đáng nhớ và rõ ràng hơn bao giờ hết.

Duy Tân, trong cái nhìn ấy, chuyển mình không ngừng. Dưới tầm nhìn chiến lược xa vời vợi, những mối liên kết với nhiều nền giáo dục cấp tiến cho chúng tôi những cơ hội mà năm mười năm trước không ai dám mơ tới. Và nhờ vậy, tôi thấy mình như bị cột chặt trong những mối quan hệ bằng hữu đặc biệt, kì lạ, đẹp không ngờ.

Duy Tân còn là nơi những sinh viên Việt tứ xứ không hẹn mà gặp. Tôi quen những con người Hội An hiền hòa, những sinh viên Bình Định nói giọng ngồ ngộ, những khuôn mặt Tam Kì chất phác,… Họ là những tập hợp những cá thể riêng biệt, như trăm hoa gieo trong một vuông vườn, tỏa ngàn mùi hương lạ. Tôi không thể quên những buổi tranh luận trong lớp, những giờ thuyết trình đã thành lệ với những slide nhiều màu, ít chữ. Bè bạn chung lớp, họ gợi cho tôi những ngày không xưa lắm, nhưng ngày cả lớp ngồi hát “Bạn tôi” của Quang Linh hệt như buổi nào trong phim 12A4H: “Bạn tôi sáng nhịn ăn lên giảng đường. Bạn tôi sáng đạp xe hai mươi cây số…”

Ở Duy Tân, một cơ may khác của tôi là thầy cô. Họ trẻ như những lá nghệ trong vườn nhà, xanh và thẳng. Khoa Quản Trị là nơi dung dưỡng tôi vào những ngày không thể quên khi ấy. Những khuôn mặt phơi phới, họ đến với Duy Tân như gió xanh. Tôi hạnh phúc khi có những mối quan hệ thân tình với thầy cô mình. Họ dạy tôi, ngoài những kiến thức phổ thông trên lớp còn về cách để gầy dựng cho mình một lối sống vừa vặn, đúng mực. Họ như những người bạn lớn, đi trước, rải sỏi trên con đường gồ ghề cho thế hệ tôi lũ lượt theo sau.

Ở những mùa phai nắng sau cùng, tất thảy những êm đềm riêng dành cho Duy Tân một phần rực rỡ hơn nhờ những con người như thế. Tôi nhận ra điều đó trong nỗi nuối tiếc của cuộc chia tay cận kề. Tôi thầm mang ơn họ. Không có những con người như thế, hoàn cảnh như thế, môi trường như thế, tôi đã không thể là tôi của hôm nay. Duy Tân, chỉ riêng hai tiếng ấy thôi, đã khéo gợi cho tôi phần nào bức tranh kí ức của mình, nơi tôi và bè bạn mình thuộc về, nương theo.

Và hơn lúc nào hết, tôi nghiệm ra rằng: “Ở Duy Tân, niềm vui lớn nhất với tôi vẫn là bè bạn mình”.

(Ông Ích Phương - Cựu SV trường Đại học Duy Tân)
Về Đầu Trang Go down
Yupii
QUÂN HÀM

QUÂN HÀM
avatar

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 16
Tâm trạng :
Thú nuôi :
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Ở những mùa phai nắng sau cùng   Thu Aug 26, 2010 4:14 pm

Thêm 1 bài nữa nè:


Có bao giờ tôi được nói tiếng cảm ơn họ!

Cầm tờ giấy báo đậu đại học trên tay, tôi hơi nản lòng. Tôi hiểu rằng cho dù có theo đuổi cái nghề sư phạm thì cũng chỉ gò bó đôi chân muốn bay nhảy của tôi. Tôi phải đấu tranh tư tưởng lắm, phải thuyết phục ba mẹ lắm, đưa ra nhiều lý lẽ rồi ba mẹ cũng quyết định cho tôi nộp hồ sơ vào trường Duy Tân. Và đây chính là nơi tôi lựa chọn để đặt nền tảng cho kế hoạch vào đời.

Ba năm rồi, thời gian đang dần trôi, mọi thứ dường như dần thay đổi. Nhưng chỉ có khoảnh khắc được nhìn lại trường là không thay đổi. Có bao giờ bạn thử đi học sớm chưa? Từ lúc cổng trường vừa mở cửa, anh bảo vệ cười trêu: “Sao không ngủ thêm vậy em? ”. Tôi cười lại hỏi thăm rồi đi bộ lên từng tầng, dừng chân lại ở bậc thang nghỉ, nhìn cảnh bình minh vừa ló dạng, ánh nắng từ từ chiếu qua từng ô cửa kính, nắng nhớm người nhìn theo bước chân. Trong lúc đó tôi thấy yêu nắng ở trường buổi sớm quá. Vẫn thấy anh bảo vệ lên kiểm tra, mở cửa từng phòng học. Ngồi tâm sự với các chú, các anh mới thấy công việc này vất vả lắm, họ phải dành trọn thời gian cho trường, bỏ hết đằng sau những sở thích cá nhân. Niềm vui đơn giản của họ là khi sinh viên chúng tôi ra về mà không có chuyện gì xảy ra. Nhưng đôi lúc cũng có những rắc rối khiến cho đôi mắt ấy mỏi mệt: “Sự cố xảy ra thì phải giải quyết thôi, chứ đâu ai muốn vậy đâu em, nhiều khi cũng buồn lắm!”. Từng tâm tư này cho tôi thấm hiểu được rằng nếu không có các chú, các anh thì chắc gì tôi đã yên tâm học tập. Nhưng có bao giờ tôi được nói tiếng cảm ơn họ?

Chạnh lòng lại khi thấy cô lao công dọn dẹp gọn gàng từng phòng học, ngóc nghách để cho tôi được học trong môi trường tốt nhất. Cô cong lưng lau dọn từng lối đi, cầu thang, công việc tất bật khiến cô chả bao giờ có thời gian ngước đầu lên. Những lúc tôi vui đùa trên lớp sau khi hết giờ học, cô chỉ nhẹ nhàng nói: “Con tránh ra cho cô quét một chút!”. Thấy tôi có lỗi quá, thấy tôi vô tư quá. Tôi nhớ ngày học cấp ba, mỗi lần đến phiên trực nhật thì cái lũ học sinh chúng tôi thường hay tỵ nạnh nhau, đưa đẩy trách nhiệm cho nhau và coi công việc trực nhật lớp như nỗi ám ảnh vì nó lấy đi thời gian ngủ nướng và đùa giỡn khi ra chơi. Rồi học ở đây, khi tôi đi học thì phòng đã được dọn sạch, từng ngăn bàn được sạch rác, tôi có cảm giác đang được hít thở một bầu không khí thật sự trong lành của gió biển. Có được cảm giác thoải mái như vậy nên tôi biết công lao của các cô lớn lắm. Nhưng có bao giờ tôi được nói tiếng cảm ơn họ?
Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt rạng ngời một nụ cười duyên nhất tôi từng thấy, cô bước vào lớp. Nếu gặp ngoài đường chắc chắn sẽ nghĩ cô cũng là sinh viên như tôi. Cô gật nhẹ đầu chào cả lớp, chúc cho lớp đầu tiên cô gặp đầu năm thật nhiều điều tốt lành. Cô lì xì cho những viên kẹo mà thật chả ai dám ăn, vì nó có điều gì đó thiêng liêng, tâm linh lắm, ví như nếu giữ lại thì chúng tôi sẽ có được may mắn gì đó trong năm mới. Mỗi lần lên thuyết trình trên lớp, nhìn xuống thấy cô cười, cảm giác thật sự yên tâm, cho dù có đưa ra bất kì ý kiến nào cô cũng tiếp nhận vui vẻ và hài lòng. Cô trẻ, kinh nghiệm chưa có nhiều nhưng nhiệt tình thì không hề thiếu, đó là điều tuyệt vời nhất mà tôi luôn trân trọng. Tôi thương cô nhiều lắm, tôi gọi điện hỏi thăm, động viên cô khi gia đình cô có chuyện buồn. Rồi khi mọi chuyện qua, mỗi lần gọi điện tâm sự với cô nghe tiếng cười của cô qua điện thoại, tôi thích lắm. Thời gian gặp lại cô, tôi thấy cô có thêm một niềm vui mới, một em bé đáng yêu đang nằm ngủ ngoan và chờ ngày chào đời, mừng cho cô, mừng cho hạnh phúc nhỏ bé của cô sau bao nhiêu khó khăn. Có đi khắp đất nước này tôi cũng không dễ dàng tìm được những tình cảm thiêng liêng ấy. Nhưng có bao giờ tôi được nói tiếng cảm ơn họ?

Trưa nắng chói chang, cái nắng gắt và gió nóng của miền Trung khiến ai cũng khó chịu, bực bội. Thầy đứng trên bục giảng kia cũng vậy. Kiến thức thì ngày nào cũng mới, cũng khó tiếp nhận, nhưng thầy luôn nhiệt tình giảng dạy. Thấy lớp hăng say với bài giảng, không hiểu một bài mà hỏi nguyên một giờ, thầy càng vui hơn, cười nhiệt tình vì giờ học của thầy thật sự có ích. Từng giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán nâu kia làm cho sinh viên chúng tôi bên dưới càng thấy thương thầy nhiều và trong lòng mỗi đứa thêm quyết tâm học tốt hơn. Ở trường đại học khác thì bạn tôi thường than là rất khó gặp được giảng viên để được giải đáp những thắc mắc chuyên ngành, toàn phải tự nghiên cứu nhưng tại Duy Tân của tôi thì thầy lại trách sinh viên vì sao không gọi điện hỏi thầy một vấn đề gì cả, rồi thầy còn nhiệt tình lên thư viện trong ít phút giải lao để giúp nhóm làm đề tài … Kể điều đó ra thì đám bạn ghen tỵ lắm, chúng nó nói tôi may mắn vì được những giảng viên tâm huyết dạy dỗ. Tất cả điều đó chỉ có ở Duy Tân và đây chính là thương hiệu riêng của trường. Nhưng có bao giờ tôi được nói tiếng cảm ơn họ?

Còn hàng trăm con người thầm lặng ở Duy Tân để sinh viên có được cảm giác thoải mái nhất, yên tâm nhất. Có khi tôi chưa từng được gặp họ, có khi tôi chưa từng được chứng kiến công việc họ làm hàng ngày, có khi tôi chưa từng được lắng nghe họ giảng dạy … Và có bao giờ tôi được nói tiếng cảm ơn họ? Tôi tự hào vì tôi đã quyết định đúng, tự hào vì là sinh viên trường, tự hào vì được đón nhận những tình cảm tuyệt vời của những con người tuyệt vời nơi đây. Vì thế, từ tận đáy lòng mình, tôi muốn nói lời cảm ơn đến tất cả những con người thầm lặng đó, những con người đã tạo nên một Duy Tân trong trái tim tôi.

Cảm ơn! No No
Về Đầu Trang Go down
Yupii
QUÂN HÀM

QUÂN HÀM
avatar

Giới tính : Nữ
Bài gửi Bài gửi : 16
Tâm trạng :
Thú nuôi :
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Ở những mùa phai nắng sau cùng   Fri Sep 03, 2010 7:14 pm

vui, vì h chính thức là sv duy tân Smile
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ở những mùa phai nắng sau cùng   

Về Đầu Trang Go down
 
Ở những mùa phai nắng sau cùng
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Quy phạm pháp luật là gì?
» Lực Hướng tâm (và Lực Ly tâm)
» [ĐBCB] YG nói về sự trở lại cũng như việc nhập ngũ của BIGBANG
» [GTV] GD: "So với các fans, nỗi đau của tôi chẳng là gì!"

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
wWw.abc6pro.forumotion.com - Diễn đàn của lớp A6-HV-08-11 :: Khu nhà vui vẻ A6-HV-08-11 nè các bạn :: ..:Tâm sư. & cảm xúc:..-
Chuyển đến